HỌC VIỆN TƯ PHÁP HƯỚNG TỚI KỶ NIỆM 20 NĂM THÀNH LẬP, XÂY DỰNG VÀ PHÁT TRIỂN

Kế hoạch tổ chức cuộc thi sáng tác truyện, thơ, ca khúc, phim và sưu tầm tư liệu, hình ảnh kỷ niệm 20 năm thành lập Học viện Tư pháp

Những sáng tác hưởng ứng Cuộc thi sáng tác truyện, thơ, ca khúc, phim và sưu tầm tư liệu, hình ảnh kỷ niệm 20 năm thành lập Học viện Tư pháp
 
MÙA HÈ RỚT
Lê Mai Anh - Nguyên Phó giám đốc Học viện Tư pháp

Mùa hè rớt cho những người đắm đuối,
Đem yêu thương tô thắm ước mơ xanh.
Những con đường rì rào cơn gió thổi,
Hay lặng thầm một cánh phượng buông rơi!
 
Mùa hè rớt cho những người đắm đuối,
Giấc mơ ANH, nâng đỡ giấc mơ EM.
Yêu biết mấy câu đề ANH để lại,
Học viện TA công nghệ của RIÊNG MÌNH!
 
Mùa hè rớt cho những người đắm đuối,
Vẫn quanh năm mê mải cánh bay xa.
Nào Công chứng, nào Luật sư, Đấu giá…
Hễ đâu cần, in dấu bước chân EM,
 
Mùa hè rớt cho những người đắm đuối,
Bao gian truân không cản bước TA đi.
Đã không ít những ngày không dư giả,
Nhưng bên nhau, TA đội ngũ điệp trùng.
 
Mùa hè rớt cho những người đắm đuối,
Không băn khoăn sự nghiệp ấy có thành.
Trí đã quyết, tay trong tay nắm chặt,
Một con đường, ta thẳng bước đi thôi.
 
Mùa hè rớt cho những người đắm đuối,
Cho muôn ngàn vạn nẻo những nghĩ suy.
Nhưng sống giữa cơn say mùa hè rớt,
Muôn CON TIM, một nhịp đập không lời./.
*****************************************************************

HỌC VIỆN TƯ PHÁP TRONG TÔI
 Trần Văn Mễ - Nguyên giáo viên cao cấp Trường PTTH chuyên Lê Hồng Phong, Nam Định

Học viện xa xưa một thời tôi vẫn nhớ
Sự nghiệp ban đầu gian khó mãi không quên
Những toà nhà nằm trong khuôn viên
Còn chật hẹp cận kề chưa thoáng mát
Thầy và trò vẫn cất cao tiếng hát
Ngắm ánh sao đêm mong mỏi từng ngày
Có Học viện lộng lẫy giữa trời mây
Để hôm nay trên khoảng đất này
Lồng lộng một khoảng trời Hà nội
 
Trên mảnh đất ngàn năm văn hiến
Lớp lớp học trò da diết mến yêu.
Hai mươi năm thay đổi khác nhiều
Trong tiếng gió đổi mùa trong tiếng lá
Bao năm qua thầy và trò vất vả
Cuộc đời nhân hậu quá Học viện ơi
Tiếng trống vang rung chuyển một góc trời
Giảng đường luôn sáng ngời ánh điện
Ai đã dựng xây công trình mỹ mãn
Để có niềm vui cho ngàn vạn con người.
 
Hai mươi năm thay đổi khác rồi
Đàng hoàng to đẹp gấp mười ngày xưa
Hôm nay vui ngỡ trong mơ
Đổi thay nhanh quá bất ngờ niềm vui
Lãnh đạo trẻ rất tuyệt vời
Tình thầy, nghĩa bạn trọn đời không quên
Hai mươi năm Học viện giữ niềm tin
Nơi đây đào tạo làm nên cuộc đời
Cán bộ tư pháp mọi nơi
Cầm cân nảy mực mọi người tin yêu
Nắng mưa sớm sớm chiều chiều
Ngắm nhìn Học viện tôi yêu quá chừng
Niềm vui phấn khởi tưng bừng
Hai mươi năm ấy biết chừng nào quên./.


KHÔNG ĐỀ
 Trần Văn Mễ - Nguyên giáo viên cao cấp Trường PTTH chuyên Lê Hồng Phong, Nam Định

Cùng nhau ôn lại xa xưa
Ngôi trường đào tạo ta chưa vừa lòng
Nhu cầu xã hội chờ mong
Cán bộ pháp luật sạch trong đức tài
Hai mươi năm chặng đường dài
Tự hào Học viện có bài bản đi
Bảy chương trình đã khả thi
Đem lại hiệu quả đáng ghi sổ vàng
Những con số đã sang trang
Học viện lớn mạnh gấp ngàn ngày xưa
Định hướng phát triển đang chờ
Trung tâm đào tạo ước mơ mọi người
Học viện ơi! Thật tuyệt vời
Uy nghi, lộng lẫy giữa trời thủ đô
Hôm nay vui ngỡ trong mơ
Hai mươi năm ấy bây giờ vui thay
Vòm trời luật pháp ở đây
Ươm mầm hạt giống trồng cây trồng người./.
*****************************************************************

EM TUỔI HAI MƯƠI 
Lê Mai Anh - Nguyên Phó giám đốc Học viện Tư pháp

Tôi đến với em khi em tròn mươi tuổi
Chập chững, long đong, bỡ ngỡ, dở dang.
Nhà bé nhỏ, nép mình bên phố nhỏ, 
Người bên người, chưa “dệt kịp ước mơ”.

Chớp mắt thoi đưa, mười năm tuổi trẻ 
Em lớn lên rồi, rạng rỡ tuổi đôi mươi.
Rất hồn nhiên, ồn ào và biến động,
Biết tự tin vào sức trẻ tuổi hai mươi.

Hai mươi tuổi, em sang tầm cao mới,
Nhà cửa khang trang, điều kiện đủ đầy;
Dư sức trẻ, vẫy vùng ra biển cả,
Lên non cao, tỏa bóng xuống muôn trùng.

Hai mươi tuổi, em tự hào sải bước,
Trên con đường sẵn có những hồng hoa.
Nhanh chân bước trên đường ta đi tới.
Một tương lai rộng mở phía chân trời.

Tôi đến bên em khi tóc xanh, tuổi trẻ
Khi tim hồng đồng vọng khát khao yêu.
Không toan tính, không mong còn, sợ hết
Chỉ mong em sao lớn thật nhanh thôi.

Vậy mới đó, đã mười năm có lẻ
Em bây giờ trai tráng tuổi hai mươi.
Đã vững bước giữa thênh thang đường rộng,
Đã đàng hoàng, lồng lộng một cơ ngơi.

Chợt ngoảnh lại, sao thời gian quá vội, 
Mặt trời chiều, vương chút nắng hoàng hôn. 
Em đứng đó, kiêu hùng trai sức trẻ,
Bóng em cao dìu nhẹ bóng tôi về.

Mười năm trước, bên em không hẹn trước
Mười năm sau, vẫn nguyên vẹn “con đường”.
Mười năm ấy, giấu “chân trời mơ ước”,
Gửi lại em, một khúc “khải hoàn ca”./.
******************************************************************************
 


VỚI CÔ TÔ

Nguyễn Hồng Quang - Giảng viên Học viện Tư pháp


Có lẽ nào anh lại phải xa em
Dẫu anh biết còn những điều chưa nói 
Đất liền đó đang giang tay vẫn gọi
Dù luyến lưu anh vẫn phải quay về

Nói thật lòng anh đã rất say mê
Đôi mắt em trong trong xanh ơi Vàn Chảy 
Dù chưa nói nhưng mà anh đã thấy 
Tình yêu em vẫn bỏng cháy Hồng Vàn

Cuộc đời này vẫn nhiều nỗi trái ngang 
Đừng buồn nhé vẫn còn đây Cầu Mỵ
Giữa biển khơi chẳng thấy gì em nhỉ 
Tình yêu ta hải đăng sáng dẫn đường

Anh ra về lòng càng thấy vấn vương
Mặc giông tố muốn ngăn anh mãi mãi
Một mai kia anh sẽ quay trở lại
Cô Tô ơi anh sẽ đón em về.

17/7/2017